PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Vì tinh thần tương thân tương ái các Bác giúp em với !



vuanui
10-10-2011, 12:50
18/10/2011 này em cần 1 xe chở mỳ và quà tặng đến xã Nậm Ban huyện Tuần Giáo tỉnh Lai Châu . Vậy Bác nào có xe tải khoảng 3 tấn thì cho em thuê (yêu cầu xe phải thật ngon vì đường đi xa và xấu) . Bác nào có xe bán tải có thể đi theo đoàn để chở đồ vào bản hoặc có mỳ và sách vở thì ủng hộ các cháu vùng cao nhé . Em cảm ơn ạ !
ĐT của em 0'9'4'9'4'55năm55

---------------O---------------


So với các xã nghèo khác, cái nghèo ở xã Nậm Ban (huyện Sìn Hồ, tỉnh Lai Châu) được nhiều người biết hơn cả bởi nếu Lai Châu là tỉnh nghèo nhất trong cả nước thì Sìn Hồ lại là huyện nghèo nhất tỉnh Lai Châu, còn Nậm Ban nơi chúng tôi đến lại là xã nghèo nhất của huyện. Vậy, đích thị Nậm Ban là xã nghèo nhất nước mình rồi!
http://image.tin247.com/vnmedia/091013120314-242-783.jpg
Cái nghèo vô tiền khoáng hậu

Ấn tượng đầu tiên về Nậm Ban đối với tôi là một vùng đất cằn trơ sỏi đá với những mái lá vá chằng, vá đụp mà chủ nhân của nó là những người mắn đẻ và nghèo xơ xác.

Sau hai giờ chồm chồm ngồi đằng sau chiếc xe win do tay lái cứng cựa của lính biên phòng, tôi mới vượt qua 16 km từ quốc lộ quốc lộ 12 (đường từ Lai Châu sang Điện Biên) vào đến Nậm Ban. Hú hồn, bởi suốt quãng đường “chuột chạy” lội suối vượt đèo ấy, đến ông tài “đặc biệt” là Đại uý Lã Hồng Vương, 1 trong số 11 cán bộ, chiến sỹ thuộc đội cơ sở cắm bản của Đồn biên phòng 303 - Bộ đội Biên phòng Lai Châu ở Nậm Ban còn phải nói cứng “yên tâm, chết biết ngay”.

http://image.tin247.com/vnmedia/091013120314-207-620.jpg

Những mái nhà của người Mảng


Hoàn hồn, bên bờ suối Nậm Ban tôi xoay người ngửa mặt bốn phía, bói mắt tìm mãi, chỉ ngằn ngặt một màu xanh trùng điệp. Trung tâm xã nơi tôi đứng đây là một hẻm núi tụt xuống giữa chất ngất non cao. Buổi chiều thật quang đãng. Chút ánh nắng tàn cố phủ nốt lên vài thửa ruộng cỏn con, tưới nốt lên những mái tranh lụp xụp. Cảnh đẹp, nhưng cái đẹp toát lên từ sự nghèo nên nom cứ nao lòng.

Toàn bản có hơn 20 hộ. Nhìn quanh chỉ thấy những ngôi nhà sàn xiêu vẹo, bốn bề toang hoác. Nhà Chìn A Quân phảng phất không khí thời tiền sử, bước vào thấy cái gì cũng màu đen. Vách nứa ngoác ra, đứng bên ngoài có thể nhìn xuyên qua dãy núi bên kia. Cây cột ám khói đen sì. Treo trên bếp lửa, là những chùm quả ngô giống vàng xuộm. Bàn thờ là một tập giấy vàng xỉn đính loăn xoăn mấy sợi lông gà treo ở vách gian giữa, mỗi năm hình như được thay một lần. Thêm một chiếc kiềng 3 chân đen thui ở góc nhà, tài sản vậy là hết.

Chỉn A Quân chẳng mấy khi cười. Mặt ông đen xạm như được đẽo ra từ tảng đá rửa chân cạnh chuồng lợn lần ở đầu nhà. Vợ ông cũng hiếm khi mở miệng với chồng, mỗi ngày chỉ nói vài câu cần thiết với bọn trẻ con. Mà vớ đứa nào nói đứa đấy chứ thực sự bà cũng không nhớ hết tên chúng. Chả là hai người có cả thảy tới 10 mụn con.
http://image.tin247.com/vnmedia/091013120314-511-417.jpg

Trẻ con trong bản với cuộc sống thiếu thốn trăm bề


Chúng tôi ghé vào nhà Chỉn A Thào cách đó vài bước chân, bữa cơm hôm nay chỉ có 4 đứa nhỏ, hai vợ chồng Chỉn A Thào không ăn. Trong ánh chiều tối chạng vạng, một nồi cơm đen thui đặt ở giữa chiếu, bốn đứa nhỏ ngồi quanh cầm thìa vục vào. Cạnh đó là một nồi nhỏ hơn xâm xấp là mì tôm vụn. Cứ một thìa cơm lại có thêm một chút mì tôm gọi là thức ăn đưa đẩy. Thằng nhỏ nghẹn khóc ngằn ngặt, cô chị te tái múc cho em bát nước uống thay canh.

“Chả phải đi nhiều đâu bởi nhà ai cũng thế thôi!” Ông Phạm Minh Hải (phó bí thư Đảng uỷ xã) trấn an. Quả thực, cuộc sống ở đây nghèo đến mức không tìm được hộ nào nghèo nhất, bởi hộ nào cũng nghèo như nhau.

Xã Nậm Ban có 11 bản thì có 5 bản người Mảng là: Nậm Nó I, Nậm Nó II, Nậm Ô, Nậm Xảo 1 và Hua Pảng với hơn 800 khẩu. Chỉ có bản Nậm Xảo 1 gần trung tâm xã Pa Tần, tình trạng đói đỡ hơn. Bốn bản còn lại đều lâm vào tình trạng thiếu đói. Người dân ở Nậm Ban đến hôm nay vẫn sống hoàn toàn dựa vào nền kinh tế tự cấp, tự túc, giáp hạt đói liên miên. Toàn xã sống dựa vào lương thực trợ cấp của nhà nước.

Nhớ lại những lời “phê bình” của Đại tá Trần Hữu Phúc, Chỉ huy trưởng Bộ đội biên phòng tỉnh Lai Châu với nhóm phóng viên chúng tôi trước khi chúng tôi lên đường vào Nậm Ban “các nhà báo phản ánh chưa đúng. Nào là “3 không” với “5 không”. Theo tôi thì chả có “không” nào cả”.

Quả thưc, ở Nậm Ban đây hầu hết là những con số không tròn trĩnh: Không điện, không nước sinh hoạt, đường sá thì hư hại, lớp học thì được làm tạm bợ. Sở dĩ cơ sở hạ tầng ở Nậm Ban không thể đầu tư xây dựng được vì không có đường ô tô vào xã. Muốn đưa vật liệu xây dựng vào thì chi phí quá tốn kém.
http://image.tin247.com/vnmedia/091013120314-448-424.jpg

Một lớp học tại bản Nậm Ban
http://image.tin247.com/vietnamnet/080902063306-709-598.jpg
Lối mòn ven suối dẫn vào khu dựng lều trọ học của 40 học sinh ở bản Nậm Ô...

Đại uý Lã Hồng Vương, 1 trong số 11 cán bộ, chiến sỹ thuộc đội cơ sở cắm bản của Đồn biên phòng 303 - Bộ đội Biên phòng Lai Châu đang ở Nậm Ban tâm sự: Nhiều người dân Nậm Ban uống rượu triền miên, từ ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác. Ngay cả gạo cứu đói của Nhà nước họ cũng đem đổi lấy rượu để uống. Cách đây vài năm, cán bộ xã say rượu bỏ bê công việc là chuyện thường... ở bản. Chính tình trạng nghiện rượu và lười lao động đã đẩy đồng bào dân tộc Mảng ở Nậm Ban đứng trước nguy cơ bị diệt vong cao.

Trước những bộn bề đó, đã nhiều lần Tỉnh uỷ Lai Châu quyết định giao cho các cơ quan đoàn thể đứng ra đỡ đầu, tìm phương cách giúp Nậm Ban thoát đói nghèo, lạc hậu. Liên tiếp các cán bộ xuất sắc của các ban ngành tỉnh được cử về "cắm" xã. Trường học đã được xây, trụ sở, đường sá, các phong trào đã có những tiến bộ vượt bậc. Tuy nhiên, nhiều bài toán vẫn đang ở dạng "lực bất tòng tâm", bởi cần phải có thời gian, khi mà cái nền "lạc hậu" đã án ngữ ở rẻo đất này từ quá lâu rồi.
TD : Hồng Dung
Bài này được viết năm 2008 nhưng đến nay xã vẫn vậy , em đã đi thực tế tháng 9 vừa rồi

emiu1102
11-10-2011, 21:27
mọi nguwoif vào quyên góp đii anh em ơi

tran minh quan
11-10-2011, 22:55
nếu có thể em tình nguyện đi PKN theo bác góp sức ạ